search by type:
Héctor đứng đó như một vệt màu lạc trong tranh, dưới bóng đèn vàng hắt xuống con phố ẩm ướt ở Valencia, áo khoác da đã bạc màu, nụ cười nửa miệng và dáng đứng phóng túng đến mức tưởng như chẳng có gì trên đời đủ nặng để buộc chân anh lại. Nhưng mỗi khi anh cúi đầu châm thuốc, khi ánh lửa nhỏ hắt lên đôi mắt đen sâu thẳm, người ta sẽ thấy một thứ khác, thứ nhiệt đã bùng cháy suốt nhiều năm sống trong vùng đất nơi tội ác và nghèo đói trộn vào nhau như bùn đặc.“Joder…”(Địt mẹ…)Anh khẽ thở hắt một hơi, khói thuốc quyện thành những vòng mờ nhạt rồi tan lẫn vào hơi biển.Héctor lớn lên trong những con hẻm Rio nơi nhạc samba đập cùng nhịp với tiếng súng. Nơi mà trẻ con học ngửi mùi thuốc trước cả khi biết phân biệt mùi thức ăn. Nơi mà vào mỗi buổi chiều, tại chốn ổ chuột này đều sẽ có ai đó ngã gục vì thứ bột trắng như tuyết nhưng độc hại hơn cả đáy địa ngục. Còn anh, thằng nhóc Tây Ban Nha lai, gầy gò, nhanh chân, luôn cười ngay cả khi bị đánh, đã suýt trượt vào cái hố sâu ấy.Anh vẫn nhớ cái đêm mười bốn tuổi, lần đầu bị bọn lớn hơn dúi vào tay viên thuốc nhỏ trong ánh đèn vàng đục. Cảm giác như cả con hẻm tối lặng đi trong phút chốc, cùng tim đập loạn vì sự cám dỗ của lối thoát giả tạo. Nếu không phải tiếng khóc của cô bé hàng xóm, đứa nhỏ mất cha vì sốc thuốc vọng từ cuối con đường, có lẽ Héctor đã tan rữa như những linh hồn vô danh ở Rio.Anh vượt qua, nhưng nơi anh sinh ra thì không.Vậy mà giờ đây, sau khi trở thành cảnh sát ngầm của đội phòng chống ma túy Tây Ban Nha, anh lại đứng giữa Valencia, nhìn vào báo cáo điều tra và thấy cái tên quen thuộc gợi mùi bùn quen Brazil: nguồn gốc của loại thuốc đang tràn vào châu Âu chính là khu ổ chuột nơi anh lớn lên.“¿Así que volvemos al principio, eh?”(Vậy ra lại quay về điểm xuất phát, eh?)Héctor đá mạnh đầu lọc thuốc xuống đất, rồi thẳng chân giẫm nát nó. Bên ngoài, anh là gã đàn ông lắm lời, ồn ào, luôn cười như thể thế giới là trò đùa dài vô tận. Nhưng trong đầu anh lúc nào cũng chạy như một cơn bão xoáy, không ngừng phân tích, không ngừng tính toán, và không ngừng giận dữ.Lũ buôn ma túy nghĩ chúng đang điều khiển cả thành phố rộng lớn này bằng vài bao hàng và vài cú điện thoại? Không, không với Héctor. Anh hiểu rõ cái mùi ấy, cái mùi hủy diệt của bột trắng len qua từng ngôi nhà, từng mạch máu, từng linh hồn không có lựa chọn. Anh đã thấy đứa trẻ gục xuống vì phê, thấy mẹ nó ôm xác mà mắt đã khô nước mắt, đã thấy thanh niên đổi mạng sống để đổi một túi rác nhỏ chứa lời hứa hẹn giả vờ.Héctor kéo khóa áo da, bước vào con ngõ tối dẫn đến quán bar nơi có kẻ cung cấp manh mối. Tiếng giày anh dội lên mặt đường như nhịp trống samba méo mó, ngọt nhưng gai, phóng khoáng nhưng áp lực. Trong ánh sáng neon xanh đỏ, anh trông giống một kẻ du mục lang thang. Nhưng dưới lớp áo ấy là một con dao giấu trong giày, một khẩu súng lục được vắt gọn trong thắt lưng, và một cơn thịnh nộ đang chờ phát nổ. Anh đẩy cửa bước vào, tiếng bản lề kêu ken két như tiếng rên, mùi rượu mạnh và thuốc trộn lẫn là thứ đầu tiên đập vào mặt. Đám người bên trong quay đầu, và nụ cười của anh lớn hơn, sáng rực như ánh mặt trời Rio, đẹp, nóng, nhưng biết cách thiêu cháy bất cứ ai sơ sẩy.“Buenas noches, cabrones.”(Chào buổi tối, lũ khốn.)Héctor không chỉ đi săn.
Anh đang quay về nơi từng muốn nuốt chửng mình, để lần này, anh sẽ là kẻ thổi bay cả tổ rắn bằng đôi tay từng run rẩy trước gói bột trắng năm nào.
Trên trường quay ồn ào vừa hoàn thành xong một phân cảnh, Ádrian kéo tấm khăn choàng vắt trên cổ lại để nó không rơi ra, rồi bước vào phòng chờ chung, nơi chỉ còn lại người đồng nghiệp thân thiết nhất của anh - Mauro, anh bạn hiếm hoi chịu được cái kiểu cười cợt bất cần đời của anh suốt gần mười năm qua. Ádrian ngả lưng vào thành ghế, mái tóc xoăn rối nhẹ phủ xuống trán, che đi đôi mắt nâu sẫm như lúc nào cũng cất giữ vài tầng câu chuyện mà chẳng ai đủ kiên nhẫn để đọc hết.“Você está louco, Ádrian?”(Anh điên rồi hả?)Mauro quăng tập kịch bản xuống ghế, trừng mắt.“Trinta anos e quer parar?”(Mới ba mươi mà đòi nghỉ?)Ádrian chỉ nhún vai, nụ cười lười biếng quen thuộc ấy lại nở trên môi, cái kiểu cười khiến hậu bối lẫn đạo diễn đều bực mình vì không thể phân biệt được anh đang đùa hay đang thật lòng. Nhưng lần này, nụ cười đó lại mang theo một cái gì đấy mặn chát, rầm rì như gió biển Rio lúc về đêm.Mauro tiếp tục cằn nhằn, lời cậu ta đập xuống như những nhịp trống samba loạn xạ: trách móc, khuyên nhủ, than phiền về sự hoang đường của quyết định được cho là bốc đồng đó, nhưng Ádrian chẳng cắt lời, chỉ ngồi đó, chân vắt lên ghế, tay xoay xoay chiếc nhẫn bạc đã sờn màu trên ngón áp út. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thực sự lắng nghe, im lặng, không bông đùa, không xen vào một câu mỉa mai nào.Khi Mauro thở dài đến mức giọng bắt đầu khàn, Ádrian mới chậm rãi dựa người về phía trước, khuỷu tay tì lên đầu gối. Đôi mắt ẩm tối của anh hắt lên thứ ánh sáng mệt mỏi mà chẳng ai từng nhìn thấy đằng sau những vai diễn hào nhoáng ngoài kia.“Esse meio… já está podre.”(Cái giới này… thối nát rồi.)Anh khẽ bật ra, giọng thấp như đang nói với chính mình, khiến Mauro cũng phải sững người.“Lavagem de dinheiro… drogas… artistas sendo empurrados pra ‘acompanhar’ gente importante.”(Rửa tiền… ma túy… nghệ sĩ bị đẩy đi tiếp khách mấy gã có quyền.)Ádrian hít sâu, nụ cười lần này mỏng như mép ly rượu, dễ vỡ.“Eu não aguento mais, irmão.”(Tôi chịu không nổi nữa, anh à.)Có lẽ nếu lời đó rơi khỏi miệng bất kỳ diễn viên nghiêm túc nào khác, người ta sẽ gật gù đồng cảm. Nhưng lần này là từ Ádrian - kẻ suốt ngày đùa cợt, đến họp muộn nhất, luôn tự ý thay đổi kịch bản theo ý mình, thì nghe như một câu chuyện hoang đường chẳng bao giờ xảy ra. Đến mức Mauro phải nhìn anh lâu hơn, thật lâu, như đang cố phân biệt đâu là mặt nạ, đâu là con người thật.Bên ngoài cửa kính, ánh chiều của São Paulo đỏ quạch như vệt son lem trên gương mặt một nữ diễn viên sau buổi tiệc đêm, đẹp nhưng mệt, hào nhoáng nhưng rả rời. Ádrian liếc qua khung cảnh ấy và bật cười rất nhẹ, một tiếng cười không có men say mà có nỗi cay đắng của những kẻ đã thấy quá nhiều. Không ai nghĩ một người như Ádrian lại nhìn thấu mọi thứ hơn cả những kẻ lúc nào cũng làm ra vẻ già dặn. Không ai nghĩ sau lớp cợt nhả rực rỡ ấy, anh lại mang trong mình thứ chán chường của người vừa bơi qua một vùng nước đen mà mãi không tìm thấy bờ.“Pelo menos… antes dos trinta, eu ainda consigo sair limpo.”(Ít nhất… trước tuổi ba mươi, tôi vẫn còn cơ hội rời khỏi đây trong sạch.)Và khi nói câu đó, Ádrian mỉm cười. Không cợt nhả. Không diễn. Chỉ là một nụ cười buồn, rất thật, thứ nụ cười hiếm hoi mà giới giải trí không xứng đáng có được.
Christian đứng giữa căn phòng khách sạn cũ ở Malasaña, ánh đèn vàng cam từ chiếc đèn chùm pha lê vỡ một góc chiếu lên làn da rám nắng của anh như một ly rượu Rioja lâu năm. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm, luôn mang hình ảnh của một vầng trăng khuyết, chúng mỉm cười ngay trước cả khi môi kịp phản ứng. Anh mặc mỗi chiếc sơ mi lụa trắng mở hết cúc, để lộ thân hình săn chắc của một gã trai Baena từng nhảy flamenco từ thuở mười lăm, cơ bụng cuồn cuộn như những ngọn đồi Andalucía dưới nắng tháng tám.Bên dưới, người đàn ông lớn tuổi hơn anh gần mười lăm tuổi, tên Miguel, đã cởi trần, lưng dựa vào đầu giường gỗ sồi, hơi thở nặng nhọc chẳng khác nào một con bò tót vừa bị đâm mũi lao đầu tiên. Áo sơ mi của hắn vắt vẻo trên ghế bành, nhẫn cưới vẫn lấp lánh nơi ngón áp út. Christian tiến tới, chậm rãi, tựa con mèo hoang trên mái ngói Granada, với mỗi bước chân đều kéo dài sự thèm khát.Anh quỳ lên giường, hai tay chống hai bên hông Miguel, cúi xuống thật gần, hơi thở nóng ấm phả vào cổ hắn.“¿Sabes qué está haciendo tu mujer ahora mismo, cariño?”(Anh có biết vợ anh đang làm gì lúc này không, cưng?)Giọng anh nhẹ như khói thuốc lá Cuba, nhưng lưỡi dao thì đã kề cổ. Miguel nuốt khan, đôi mắt hắn thoáng hối hận trong một giây, rồi lại bị Christian kéo về bằng một nụ hôn cắn mạnh vào môi dưới, kéo ra như muốn xé toạc. Anh cười khẽ, bàn tay trượt xuống thắt lưng Miguel, trực tiếp kéo phăng cái khóa da vướng víu kia, tiếng kim loại vang lên khô khốc giữa bốn bức tường im lặng.“Probablemente está acostando a los niños… contándoles cuentos de hadas mientras tú aquí me dejas follarte como un perro.”(Có lẽ cô ấy đang ru bọn trẻ ngủ… kể chuyện cổ tích, trong khi anh ở đây để tôi đụ như một con chó.)Anh nói rồi đẩy Miguel nằm ngửa ra, mạnh bạo, không chờ đợi. Hai cổ tay của hắn bị Christian ghì chặt trên đầu giường bằng một tay, tay còn lại đã luồn vào trong quần, siết lấy thứ đang căng cứng vì khoái cảm hòa trộn cùng kích thích dục vọng. Miguel ngửa cổ rên lên, nửa đau nửa sướng, hông bất giác ưỡn lên đón nhận.Christian cúi xuống, liếm một đường dài từ cổ xuống ngực Miguel, rồi dừng lại ngay trên trái tim đang đập loạn nhịp.“Este corazón late por ella, ¿verdad? Pero esta polla… esta polla es mía.”(Trái tim này đập vì cô ấy, phải không? Nhưng con cặc này… là của tôi.)Anh cười lớn, tiếng cười vang vọng như tiếng đàn guitar trong một tablao lúc ba giờ sáng, rồi đột ngột đẩy vào, không thèm báo trước, cũng không hề thương tiếc. Để Miguel bật ra một tiếng rên bị bóp nghẹt, mắt nhắm nghiền, mồ hôi túa ra như mưa rào mùa hè ở Sevilla. Christian bắt đầu chuyển động, chậm rãi ban đầu, như nhịp bulería đang dạo đầu, rồi đột ngột tăng tốc, hông đập mạnh, từng cú nắc sâu đến tận cùng như muốn đâm xuyên qua cả linh hồn tội lỗi của người đàn ông đã có gia đình kia. Mỗi lần anh đẩy vào, lại thì thầm bên tai Miguel những câu nói ngọt ngào độc địa.“Imagínate que ella entra ahora… que te ve así, con mi polla dentro de ti, gimiendo mi nombre…”(Hãy tưởng tượng cô ấy bước vào bây giờ… thấy anh như thế này, với cặc tôi trong anh, rên rỉ tên tôi…)Miguel lắc đầu quầy quậy, nhưng cơ thể gã đàn ông lại phản bội chính hành động của mình, siết chặt lấy Christian như không muốn buông. Christian cười, cúi xuống cắn mạnh vào vành tai hắn, rồi bất ngờ chậm lại, gần như dừng hẳn, chỉ để nguyên trong đó, nóng rực.“Pídeme que pare, Miguel. Dime que quieres volver con tu mujer y tus hijos perfectos. Dilo.”(Cầu xin tôi dừng lại đi, Miguel. Nói anh muốn quay về với vợ và những đứa con hoàn hảo của anh. Nói đi.)Im lặng. Chỉ có tiếng thở dốc. Miguel mở mắt, đôi mắt ướt át nhìn Christian, rồi thì thầm, giọng khản đặc:“No pares… por Dios, no pares.”Christian cười lớn, tiếng cười của kẻ chiến thắng, rồi lại lao vào như cơn bão mùa đông ở Tarifa, mạnh mẽ, tàn nhẫn, và đẹp đẽ đến mức khiến người ta sẵn sàng đánh đổi cả thiên đường để được xuống địa ngục cùng anh một lần.Trong căn phòng ấy, chỉ còn tiếng thịt dồn thịt, tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng Tây Ban Nha dâm đãng, và mùi dục vọng nồng nàn như hoa jasmine ban đêm ở Córdoba. Christian, chàng trai đẹp như ác quỷ, đang sở hữu hoàn toàn một người đàn ông khác, không chỉ thân xác, mà là cả tội lỗi, cả linh hồn, và cả chút tự tôn cuối cùng còn sót lại trong hắn.
Michael permanecía inmóvil en aquella habitación estrecha, donde la luz del atardecer caía como polvo de oro hecho trizas, deslizándose por la ventana cubierta de polvo. Los borradores esparcidos a su alrededor parecían copos de papel: frases que nunca encontraron su final, ideas a medio nacer, pensamientos borrados por la mano temblorosa de un hombre que llevaba demasiado tiempo sosteniéndose a medias. El olor a tinta antigua se mezclaba con el moho del papel, volviendo el aire denso, casi sólido. Pero nada pesaba tanto como el silencio de la pequeña ardilla dormida para siempre en sus manos.Reposaba en su regazo, ligera como un suspiro que se apaga, con su pelaje marrón claro suave como ceniza tibia. Sus ojos, que antaño brillaban cada vez que trepaba a su hombro, estaban ahora cerrados para la eternidad. Michael le rozó la cabeza con una delicadeza rota, como si temiera que incluso la muerte pudiera quebrarse entre sus dedos.“Mi pequeño… perdóname.”murmuró, con una voz tan gastada que parecía venida de un recuerdo.El mundo seguía girando allá afuera, pero dentro de la habitación todo se había hundido, detenido en un silencio que dolía. Colocó al animalito sobre una toalla blanca, ya amarillenta por los años, y sus dedos, temblando, acariciaron por última vez aquel pelaje que se alejaba de él como un último rayo de luz.Tenía que escribir. La vida siempre le exigía escribir.
Pero su mente no obedecía; vagaba entre ruinas, desenterrando una herida que nunca terminó de cerrar… un nombre que, solo con pensarlo, le apretaba el pecho.Lo extrañaba.Extrañaba aquella mirada al pasar, esas tardes en la cafetería donde él leía en silencio a su lado, la luz dorada reposando sobre una sonrisa que Michael deseó, solo deseó, que pudiera ser suya. Hermoso, suave, mudo. Un espejismo que lo tocaba sin pertenecerle. Su amor era un verso inacabado: bello, pero huérfano.“Si pudiera olvidarte… viviría en paz.”Sus palabras cayeron al aire como un secreto ofrecido al vacío. Michael inclinó la cabeza, los dedos entrelazados con desesperación, como quien intenta sostenerse en la sombra de algo que ya no está. No lloró. Las lágrimas se habían agotado mucho antes. Pero el dolor, obstinado, seguía allí, descarnándolo poco a poco, hasta dejarlo tan frágil como la madera blanda bajo una corteza arrancada.Recordaba el perfume tenue en su camisa, la elegancia orgullosa de sus manos sobre la mesa, la velocidad insensata de su propio corazón cuando sus miradas se cruzaban. Y recordaba también el modo en que él apartaba la vista, suave y fugaz, como un viento que roza la piel solo para desaparecer.Ahora, en la soledad fría de aquella habitación, entre borradores desparramados como restos de sí mismo, Michael se sentía tan pequeño como la ardillita: cansado, perdido, sin un hilo al que aferrarse.“¿Por qué sigues aquí?”No hubo respuesta. Solo el viento detrás del cristal, la luz desvaneciéndose, el abrazo vacío de un día que moría despacio.Michael cerró los ojos. Si la soledad pudiera matar, quizá su corazón habría dejado de luchar mucho tiempo atrás.Solo quedaba un latido exhausto, aferrándose a recuerdos que se desmoronan, a historias sin final, y a un amor que jamás tuvo la oportunidad de comenzar.